挽道士 王恭 明 云卧山房秋草青,步虚声断月冥冥。凄凉行到空坛上,拾得松间旧鹤翎。 拼音 yún wò shān fáng qiū cǎo qīng,bù xū shēng duàn yuè míng míng。qī liáng xíng dào kōng tán shàng,shí dé sōng jiān jiù hè líng。 作者介绍 王 王恭 明 · ? - ? 明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。 查看全部作品 →