题山云海月楼

壶山一片云,沧海一轮月。

仁人典刑静,志士胸次阔。

我来登斯楼,抚景亦奇绝。

一天任舒卷,万古看出没。

吟情俯八极,酒兴小溟渤。

云来地脉动,云去悄无迹。

月出天光生,月落万山黑。

归来一梦觉,东窗又明发。

拼音

hú shān yī piàn yún,cāng hǎi yī lún yuè。

rén rén diǎn xíng jìng,zhì shì xiōng cì kuò。

wǒ lái dēng sī lóu,fǔ jǐng yì qí jué。

yī tiān rèn shū juǎn,wàn gǔ kàn chū méi。

yín qíng fǔ bā jí,jiǔ xīng xiǎo míng bó。

yún lái dì mài dòng,yún qù qiāo wú jì。

yuè chū tiān guāng shēng,yuè luò wàn shān hēi。

guī lái yī mèng jué,dōng chuāng yòu míng fā。

作者介绍

熊鉌

元 · 1253年 - 1312年

宋建宁建阳人,字去非。初名铄,字位辛。号勿轩,一号退斋。度宗咸淳十年进士。授汀州司户参军。入元不仕。幼志于濂、洛之学,从朱熹门人辅广游,后归武夷山,筑鳌峰书堂,子弟甚众。有《三礼考异》、《春秋论考》、《勿轩集》等。

查看全部作品 →