攸宁庵

高兴何如向子平,男昏女嫁一身轻。

白云在望频登陇,黄发为期少入城。

茧室已营身后计,凤笙时听月中声。

江淮十载风尘满,回首谁应似独醒。

拼音

gāo xīng hé rú xiàng zi píng,nán hūn nǚ jià yī shēn qīng。

bái yún zài wàng pín dēng lǒng,huáng fā wèi qī shǎo rù chéng。

jiǎn shì yǐ yíng shēn hòu jì,fèng shēng shí tīng yuè zhōng shēng。

jiāng huái shí zài fēng chén mǎn,huí shǒu shuí yīng shì dú xǐng。

作者介绍

薛玄曦

元 · 1289年 - 1345年

元河东人,徙居贵溪,字玄卿,号上清外史。道士。年十二入道龙虎山,师事张留孙、吴全节。仁宗时荐授大都崇真万寿宫提举。顺帝至正初,授弘文裕德崇仁真人,佑圣观住持,兼领杭州诸宫观。玄曦负才气,倜傥不羁,善为文,尤长于诗。有《上清集》。

查看全部作品 →