老僧

寺前萝径尽荒苔,懒向人间再渡杯。

阶下双松今百尺,青青曾是少年栽。

拼音

sì qián luó jìng jǐn huāng tái,lǎn xiàng rén jiān zài dù bēi。

jiē xià shuāng sōng jīn bǎi chǐ,qīng qīng céng shì shǎo nián zāi。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →