醉樵歌

东吴市中逢醉樵,铁冠攲侧发飘萧。

两肩矻矻何所负,青松一枝悬酒瓢。

自言华盖峰头住,足迹踏遍人间路。

学书学剑总不成,惟有饮酒得真趣。

管乐本是王霸才,乔松自有烟霞具。

手持昆冈白玉斧,曾向月里斫桂树。

月里仙人不我嗔,特令下饮洞庭春。

兴来一吸海水尽,却把珊瑚樵作薪。

醒时邂逅逢王质,石上看棋黄鹄立。

斧柯烂尽不成仙,不如一醉三千日。

于今老去名空在,处处题诗偿酒债。

淋漓醉墨落人间,夜夜风雷起光怪。

拼音

dōng wú shì zhōng féng zuì qiáo,tiě guān qī cè fā piāo xiāo。

liǎng jiān kū kū hé suǒ fù,qīng sōng yī zhī xuán jiǔ piáo。

zì yán huá gài fēng tóu zhù,zú jì tà biàn rén jiān lù。

xué shū xué jiàn zǒng bù chéng,wéi yǒu yǐn jiǔ dé zhēn qù。

guǎn lè běn shì wáng bà cái,qiáo sōng zì yǒu yān xiá jù。

shǒu chí kūn gāng bái yù fǔ,céng xiàng yuè lǐ zhuó guì shù。

yuè lǐ xiān rén bù wǒ chēn,tè lìng xià yǐn dòng tíng chūn。

xīng lái yī xī hǎi shuǐ jǐn,què bǎ shān hú qiáo zuò xīn。

xǐng shí xiè hòu féng wáng zhì,shí shàng kàn qí huáng gǔ lì。

fǔ kē làn jǐn bù chéng xiān,bù rú yī zuì sān qiān rì。

yú jīn lǎo qù míng kōng zài,chù chù tí shī cháng jiǔ zhài。

lín lí zuì mò luò rén jiān,yè yè fēng léi qǐ guāng guài。

作者介绍

张简

元 · ? - ?

元明间苏州府吴县人,字仲简,号云丘道人、白羊山樵。初师张伯雨为道士,隐居鸿山。元末兵乱,以母老归,改服为儒生。洪武二年召修《元史》。工诗书画,诗淡雅温丽清深。有《云丘道人集》。

查看全部作品 →