书柯丹丘墨竹并古木幽篁

孤根曾是老风烟,直节从教雨露偏。

忆得乐游原上路,汉陵千树也萧然。

拼音

gū gēn céng shì lǎo fēng yān,zhí jié cóng jiào yǔ lù piān。

yì dé lè yóu yuán shàng lù,hàn líng qiān shù yě xiāo rán。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →