山中乐效欧阳公四首

空山一夜生新雨,凉起赏心千万绪。扇团自守不依人,桐叶知几寻脱路。

隔陇笑谈杂樵牧,临流宾从惟鸥鹭。旋庖芦菔美胜酥,精淅新粳香满户。

山中之乐谁得知?我独知之来何为!青林红树人烟湿,护得金橙密处垂。

拼音

kōng shān yī yè shēng xīn yǔ,liáng qǐ shǎng xīn qiān wàn xù。shàn tuán zì shǒu bù yī rén,tóng yè zhī jǐ xún tuō lù。

gé lǒng xiào tán zá qiáo mù,lín liú bīn cóng wéi ōu lù。xuán páo lú fú měi shèng sū,jīng xī xīn jīng xiāng mǎn hù。

shān zhōng zhī lè shuí dé zhī?wǒ dú zhī zhī lái hé wèi!qīng lín hóng shù rén yān shī,hù dé jīn chéng mì chù chuí。

作者介绍

何中

元 · 1265年 - 1332年

元抚州乐安人,字太虚,一字养正。少颖拔,以古学自任,学弘深该博。文宗至顺间,应行省之请,讲授于龙兴路东湖、宗濂二书院。有《通鉴纲目测海》、《通书问》、《知非堂稿》。

查看全部作品 →