欧阳明府弦歌亭

令尹文忠后,卢陵世代深。

青年宜带印,白日但鸣琴。

浩荡春阳泽,雍容太古音。

一亭崇礼教,百里动讴吟。

露冕朝氛净,褰帷午树阴。

风云飘逸气,山水写冲襟。

桃李清官舍,棠梨罥客簪。

昔闻常衮化,今识子游心。

高士恒分榻,贫人屡赐金。

所希金石刻,千古作佳箴。

拼音

lìng yǐn wén zhōng hòu,lú líng shì dài shēn。

qīng nián yí dài yìn,bái rì dàn míng qín。

hào dàng chūn yáng zé,yōng róng tài gǔ yīn。

yī tíng chóng lǐ jiào,bǎi lǐ dòng ōu yín。

lù miǎn cháo fēn jìng,qiān wéi wǔ shù yīn。

fēng yún piāo yì qì,shān shuǐ xiě chōng jīn。

táo lǐ qīng guān shě,táng lí juàn kè zān。

xī wén cháng gǔn huà,jīn shí zi yóu xīn。

gāo shì héng fēn tà,pín rén lǚ cì jīn。

suǒ xī jīn shí kè,qiān gǔ zuò jiā zhēn。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →