悼邻妇

入水江有鱼,采山林有木。

栖栖东邻孀,悲凉守空屋。

年荒鬻钗钏,服食恒不足。

虽有膝下儿,身为富人仆。

浮生几何时,奄忽风中烛。

一旦寿命终,萧条但床蓐。

骨肉已不收,亲情复谁哭。

徒然束缚去,瘗彼沙冈麓。

为问里中豪,畴能念穷独。

姬文昔埋胔,千载耀芳躅。

拼音

rù shuǐ jiāng yǒu yú,cǎi shān lín yǒu mù。

qī qī dōng lín shuāng,bēi liáng shǒu kōng wū。

nián huāng yù chāi chuàn,fú shí héng bù zú。

suī yǒu xī xià ér,shēn wèi fù rén pū。

fú shēng jǐ hé shí,yǎn hū fēng zhōng zhú。

yī dàn shòu mìng zhōng,xiāo tiáo dàn chuáng rù。

gǔ ròu yǐ bù shōu,qīn qíng fù shuí kū。

tú rán shù fù qù,yì bǐ shā gāng lù。

wèi wèn lǐ zhōng háo,chóu néng niàn qióng dú。

jī wén xī mái zì,qiān zài yào fāng zhú。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →