听琴行

乐经焚灭乐律亡,乐器不纯乐师瞽。

独有羲农所制琴,位置森严尚存古。

体修三尺六寸奇,负阴抱阳函四时。

上圆下方法天地,前广后杀明尊卑。

沈檀岳尾犀象足,徽铸黄金轸雕玉。

茧丝素弦抽凤筋,髹漆断纹剥蛇腹。

有时漫鼓一再行,泠泉出涧冰峥嵘。

清松脆滑五调协,和乐适怨忧伤并。

岐山峨峨周所起,帝眷拘幽商不祀。

儿寒儿饥儿履霜,残形占梦巫咸死。

狄水弗涉行将归,时不我遘兰猗猗。

龟之大兮鲁之奄,越裳来庭德孔施。

南熏化被民财阜,杏坛教流浑未朽。

春江滚滚禹门遥,巴蜀雪消绿于酒。

凌虚御风飞仙犹,广寒宫阙三郎游。

霓裳羽衣天上谱,阳春白雪还能酬。

明妃出塞辞汉主,独抱琵琶泪如雨。

文姬心事果纷纭,拍拍胡笳儿女语。

白雉朝飞挟两雌,老乌夜啼伤远离。

嗟哉无传广陵散,别鹄未作妻苦悲。

长清短清弹一过,长侧短侧要安挫。

三弄梅花画角哀,鹤鸣九皋其子和。

栩栩蘧蘧蝶梦阑,起读离骚身佩兰。

大雅不作哇淫滋,隐德忘机鸥共闲。

渔翁泛泛沧浪艇,潇湘水云千万顷。

何似山居吟啸日,樵歌响答烟霞暝。

短帽轻衫美丈夫,观光上国车骑都。

风雷震荡比豪侠,酒酣击剑歌呜呜。

改弦别奏清商曲,秋鸿飞云声断续。

悲风飒飒皎月流,欸乃悠扬疑击筑。

修真理性反天真,淳古淡泊孰可伦。

起伏抑扬符至理,情闲手敏妙入神。

焚香静听出尘表,昔焉搏拊今衰老。

江南巨擘似公无,高山流水知音少。

拼音

lè jīng fén miè lè lǜ wáng,lè qì bù chún lè shī gǔ。

dú yǒu xī nóng suǒ zhì qín,wèi zhì sēn yán shàng cún gǔ。

tǐ xiū sān chǐ liù cùn qí,fù yīn bào yáng hán sì shí。

shàng yuán xià fāng fǎ tiān dì,qián guǎng hòu shā míng zūn bēi。

shěn tán yuè wěi xī xiàng zú,huī zhù huáng jīn zhěn diāo yù。

jiǎn sī sù xián chōu fèng jīn,xiū qī duàn wén bō shé fù。

yǒu shí màn gǔ yī zài xíng,líng quán chū jiàn bīng zhēng róng。

qīng sōng cuì huá wǔ diào xié,hé lè shì yuàn yōu shāng bìng。

qí shān é é zhōu suǒ qǐ,dì juàn jū yōu shāng bù sì。

ér hán ér jī ér lǚ shuāng,cán xíng zhàn mèng wū xián sǐ。

dí shuǐ fú shè xíng jiāng guī,shí bù wǒ gòu lán yī yī。

guī zhī dà xī lǔ zhī yǎn,yuè shang lái tíng dé kǒng shī。

nán xūn huà bèi mín cái fù,xìng tán jiào liú hún wèi xiǔ。

chūn jiāng gǔn gǔn yǔ mén yáo,bā shǔ xuě xiāo lǜ yú jiǔ。

líng xū yù fēng fēi xiān yóu,guǎng hán gōng quē sān láng yóu。

ní shang yǔ yī tiān shàng pǔ,yáng chūn bái xuě hái néng chóu。

míng fēi chū sāi cí hàn zhǔ,dú bào pí pá lèi rú yǔ。

wén jī xīn shì guǒ fēn yún,pāi pāi hú jiā ér nǚ yǔ。

bái zhì cháo fēi xié liǎng cí,lǎo wū yè tí shāng yuǎn lí。

jiē zāi wú chuán guǎng líng sàn,bié gǔ wèi zuò qī kǔ bēi。

zhǎng qīng duǎn qīng dàn yī guò,zhǎng cè duǎn cè yào ān cuò。

sān nòng méi huā huà jiǎo āi,hè míng jiǔ gāo qí zi hé。

xǔ xǔ qú qú dié mèng lán,qǐ dú lí sāo shēn pèi lán。

dà yǎ bù zuò wa yín zī,yǐn dé wàng jī ōu gòng xián。

yú wēng fàn fàn cāng làng tǐng,xiāo xiāng shuǐ yún qiān wàn qǐng。

hé shì shān jū yín xiào rì,qiáo gē xiǎng dá yān xiá míng。

duǎn mào qīng shān měi zhàng fū,guān guāng shàng guó chē qí dōu。

fēng léi zhèn dàng bǐ háo xiá,jiǔ hān jī jiàn gē wū wū。

gǎi xián bié zòu qīng shāng qū,qiū hóng fēi yún shēng duàn xù。

bēi fēng sà sà jiǎo yuè liú,āi nǎi yōu yáng yí jī zhù。

xiū zhēn lǐ xìng fǎn tiān zhēn,chún gǔ dàn pō shú kě lún。

qǐ fú yì yáng fú zhì lǐ,qíng xián shǒu mǐn miào rù shén。

fén xiāng jìng tīng chū chén biǎo,xī yān bó fǔ jīn shuāi lǎo。

jiāng nán jù bāi shì gōng wú,gāo shān liú shuǐ zhī yīn shǎo。

作者介绍

陶宗仪

元 · 1316年 - ?

元末明初浙江黄岩人,字九成,号南村。元末应试不中。于学问无所不窥。元末避兵,侨寓松江之南村,因以自号。累辞辟举,入明,有司聘为教官。永乐初卒,年八十余。辑有《说郛》、《书史会要》,著《南村诗集》、《辍耕录》。

查看全部作品 →