题山水小景

习静喜还山,山水趣方永。

灌木澄幽阴,风泉溜华顶。

清听空外遥,吾心坐未醒。

空山落叶时,渡口潮初长。

远树带虚亭,闲云霁孤舫。

古路今人行,浮生几回往。

拼音

xí jìng xǐ hái shān,shān shuǐ qù fāng yǒng。

guàn mù chéng yōu yīn,fēng quán liū huá dǐng。

qīng tīng kōng wài yáo,wú xīn zuò wèi xǐng。

kōng shān luò yè shí,dù kǒu cháo chū zhǎng。

yuǎn shù dài xū tíng,xián yún jì gū fǎng。

gǔ lù jīn rén xíng,fú shēng jǐ huí wǎng。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →