题吴奉使贪泉卷

宁浣盗泉水,宁爨恶木薪。

贪泉尔何物,一歃移我真。

甘冽滋华池,清冷沁丹府。

谁知灵台根,倏尔成幽蠹。

我闻濯缨者,尚取沧浪清。

朝歌与胜母,昔贤憎其名。

至人方寸间,澹然太虚净。

常以坚白存,何忧及缁磷。

于役念靡盬,时时顾王程。

唯应贪泉戒,永以资廉明。

拼音

níng huàn dào quán shuǐ,níng cuàn è mù xīn。

tān quán ěr hé wù,yī shà yí wǒ zhēn。

gān liè zī huá chí,qīng lěng qìn dān fǔ。

shuí zhī líng tái gēn,shū ěr chéng yōu dù。

wǒ wén zhuó yīng zhě,shàng qǔ cāng làng qīng。

cháo gē yǔ shèng mǔ,xī xián zēng qí míng。

zhì rén fāng cùn jiān,dàn rán tài xū jìng。

cháng yǐ jiān bái cún,hé yōu jí zī lín。

yú yì niàn mí gǔ,shí shí gù wáng chéng。

wéi yīng tān quán jiè,yǒng yǐ zī lián míng。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →