维扬十咏

平山山上构高堂,堂下青芜接大荒。

堂废山空人不见,冷云秋草卧横冈。

拼音

píng shān shān shàng gòu gāo táng,táng xià qīng wú jiē dà huāng。

táng fèi shān kōng rén bù jiàn,lěng yún qiū cǎo wò héng gāng。

作者介绍

舒頔

元 · 1304年 - 1377年

元明间徽州绩溪人,字道原,号贞素。幼有志操,嗜学好义。淹贯诸史,长于诗文,尤善篆隶。顺帝至元中辟为池阳教谕。调京口丹徒校官,升台州路学正。入明,屡召不出。晚年结庐,名贞素斋,训课子孙。有《贞素斋集》。

查看全部作品 →