秋风行

凉风起空阔,即渐吹寒声。

路远衣裳单,良人久从征。

妾身廑机杼,唯恐衣未成。

短裁便鞍马,密缝忧远行。

夫君昔辞家,王事迫期程。

守边十馀载,杀气犹峥嵘。

君以身徇国,妾亦死誓盟。

志同心不改,庶保身后名。

拼音

liáng fēng qǐ kōng kuò,jí jiàn chuī hán shēng。

lù yuǎn yī shang dān,liáng rén jiǔ cóng zhēng。

qiè shēn jǐn jī zhù,wéi kǒng yī wèi chéng。

duǎn cái biàn ān mǎ,mì fèng yōu yuǎn xíng。

fū jūn xī cí jiā,wáng shì pò qī chéng。

shǒu biān shí yú zài,shā qì yóu zhēng róng。

jūn yǐ shēn xùn guó,qiè yì sǐ shì méng。

zhì tóng xīn bù gǎi,shù bǎo shēn hòu míng。

作者介绍

舒頔

元 · 1304年 - 1377年

元明间徽州绩溪人,字道原,号贞素。幼有志操,嗜学好义。淹贯诸史,长于诗文,尤善篆隶。顺帝至元中辟为池阳教谕。调京口丹徒校官,升台州路学正。入明,屡召不出。晚年结庐,名贞素斋,训课子孙。有《贞素斋集》。

查看全部作品 →