宝鸭曲 舒頔 元 铜池织风翠波跃,睡足暖烟饥不唼。重帘未厌云水姿,华屋清深寄间绝。生朱剥花红锦翅,枯咽半湿蔷薇水。宝灯夜悬琉璃光,恍若澹在沧浪里。当筵慢舞得娇娆,指痕腻染罗纹细。就中恐有绝缨人,误识韩郎衣上气。古闻舄化之言岂虚语,愿学飞仙作双去。 拼音 tóng chí zhī fēng cuì bō yuè,shuì zú nuǎn yān jī bù shà。zhòng lián wèi yàn yún shuǐ zī,huá wū qīng shēn jì jiān jué。shēng zhū bō huā hóng jǐn chì,kū yàn bàn shī qiáng wēi shuǐ。bǎo dēng yè xuán liú lí guāng,huǎng ruò dàn zài cāng làng lǐ。dāng yán màn wǔ dé jiāo ráo,zhǐ hén nì rǎn luó wén xì。jiù zhōng kǒng yǒu jué yīng rén,wù shí hán láng yī shàng qì。gǔ wén xì huà zhī yán qǐ xū yǔ,yuàn xué fēi xiān zuò shuāng qù。 作者介绍 舒 舒頔 元 · 1304年 - 1377年 元明间徽州绩溪人,字道原,号贞素。幼有志操,嗜学好义。淹贯诸史,长于诗文,尤善篆隶。顺帝至元中辟为池阳教谕。调京口丹徒校官,升台州路学正。入明,屡召不出。晚年结庐,名贞素斋,训课子孙。有《贞素斋集》。 查看全部作品 →