往清轩

殷本高辛裔,六七起圣君。

受王一剥丧,高贤尽隐沦。

坐待天下清,用沽席上珍。

况兹黄袍破,我生当其辰。

衣冠归□□,海国陷黄尘。

宁有人间世,能逃率土滨。

结茅菩提顶,浑忘虎豹邻。

寤寐只思晋,幽沈迥避秦。

何时启昌运,□□产圣人。

愿言同二老,荷杖还归仁。

拼音

yīn běn gāo xīn yì,liù qī qǐ shèng jūn。

shòu wáng yī bō sàng,gāo xián jǐn yǐn lún。

zuò dài tiān xià qīng,yòng gū xí shàng zhēn。

kuàng zī huáng páo pò,wǒ shēng dāng qí chén。

yī guān guī,hǎi guó xiàn huáng chén。

níng yǒu rén jiān shì,néng táo lǜ tǔ bīn。

jié máo pú tí dǐng,hún wàng hǔ bào lín。

wù mèi zhǐ sī jìn,yōu shěn jiǒng bì qín。

hé shí qǐ chāng yùn,chǎn shèng rén。

yuàn yán tóng èr lǎo,hé zhàng hái guī rén。

作者介绍

潘音

元 · 1270年 - 1355年

元绍兴新昌人,字声甫。生十岁而宋亡,闻长老谈崖山事,即潸然涕下。长从吴澄学,读夷齐传,击节愤叹。以荐召,不就。筑室南洲山中,名其轩曰“待清隐居”。有《待清遗稿》。

查看全部作品 →