题张师夔木石

荒村怪石连树根,古苔蒙茸野棘繁。

蛟龙腾空虎豹蹲,寒霜落月啼清猿。

石门窈窕通仙源,我欲飘飘绝世喧。

栎山老人无复存,往往人间惊墨痕。

梦著银箫亦断魂,垂萝飞鸟如可扪。

石泉泠泠洗心言,白云飞来谁与论。

拼音

huāng cūn guài shí lián shù gēn,gǔ tái méng rōng yě jí fán。

jiāo lóng téng kōng hǔ bào dūn,hán shuāng luò yuè tí qīng yuán。

shí mén yǎo tiǎo tōng xiān yuán,wǒ yù piāo piāo jué shì xuān。

lì shān lǎo rén wú fù cún,wǎng wǎng rén jiān jīng mò hén。

mèng zhù yín xiāo yì duàn hún,chuí luó fēi niǎo rú kě mén。

shí quán líng líng xǐ xīn yán,bái yún fēi lái shuí yǔ lùn。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →