去妇词

刺促何刺促,东家迎鸾西家哭。哭声休使东家闻,东家新妇嫁郎君。

满堂笑语看珠翠,夹道风传兰麝薰。浮云上天花落树,君心一失无回悟。

明知遣妾何所归,饮泪行寻出门路。青铜镜面无光采,苦心尚在容华改。

东家新妇倾城姿,似妾从前初嫁时。

拼音

cì cù hé cì cù,dōng jiā yíng luán xī jiā kū。kū shēng xiū shǐ dōng jiā wén,dōng jiā xīn fù jià láng jūn。

mǎn táng xiào yǔ kàn zhū cuì,jiā dào fēng chuán lán shè xūn。fú yún shàng tiān huā luò shù,jūn xīn yī shī wú huí wù。

míng zhī qiǎn qiè hé suǒ guī,yǐn lèi xíng xún chū mén lù。qīng tóng jìng miàn wú guāng cǎi,kǔ xīn shàng zài róng huá gǎi。

dōng jiā xīn fù qīng chéng zī,shì qiè cóng qián chū jià shí。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →