高漫士为许宗显作山水图

水墨有远态,醉来常讶真。烛前瞥见三湘意,便欲牵裳行采蘋。

满堂飞翠疑可掬,眼花忽堕愚公谷。主人捧觞我不闻,但觉啼猿与秋瀑。

林间巾舄如有情,谁向沧浪唱濯缨。飒然片雨归彭蠡,恍惚孤云还赤城。

醒来始误双毫妙,我与龙门昔同调。世人观画不观神,老夫兴在丹青表。

拼音

shuǐ mò yǒu yuǎn tài,zuì lái cháng yà zhēn。zhú qián piē jiàn sān xiāng yì,biàn yù qiān shang xíng cǎi píng。

mǎn táng fēi cuì yí kě jū,yǎn huā hū duò yú gōng gǔ。zhǔ rén pěng shāng wǒ bù wén,dàn jué tí yuán yǔ qiū pù。

lín jiān jīn xì rú yǒu qíng,shuí xiàng cāng làng chàng zhuó yīng。sà rán piàn yǔ guī péng lí,huǎng hū gū yún hái chì chéng。

xǐng lái shǐ wù shuāng háo miào,wǒ yǔ lóng mén xī tóng diào。shì rén guān huà bù guān shén,lǎo fū xīng zài dān qīng biǎo。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →