题高漫士水墨图

高君兴发泉石间,含毫挥霍写云山。白云无心去复还,青山对人闲更闲。

垂萝飞鸟疑可扳,浅浅石濑流潺湲,岚烟瀑雨清心颜。

迩来京国推名画,片纸应论百金价。啸台声响人竞闻,不道无声更潇洒。

拼音

gāo jūn xīng fā quán shí jiān,hán háo huī huò xiě yún shān。bái yún wú xīn qù fù hái,qīng shān duì rén xián gèng xián。

chuí luó fēi niǎo yí kě bān,qiǎn qiǎn shí lài liú chán yuán,lán yān pù yǔ qīng xīn yán。

ěr lái jīng guó tuī míng huà,piàn zhǐ yīng lùn bǎi jīn jià。xiào tái shēng xiǎng rén jìng wén,bù dào wú shēng gèng xiāo sǎ。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →