为陈必宗题高漫士山水

水墨不求似,意在丹青表。前朝独数僧匡然,后有方壶可同调。

龙门此日发天机,挥霍霜毫亦神妙。遥林积水湛清晖,金削芙蓉连翠微,中有白云朝暮飞。

云飞尽逐青山去,山灵笑谢红锦衣。主人原是幽栖者,乔木苍苍此山下。

我亦沧波淡荡人,醉里闲寻有声画。

拼音

shuǐ mò bù qiú shì,yì zài dān qīng biǎo。qián cháo dú shù sēng kuāng rán,hòu yǒu fāng hú kě tóng diào。

lóng mén cǐ rì fā tiān jī,huī huò shuāng háo yì shén miào。yáo lín jī shuǐ zhàn qīng huī,jīn xuē fú róng lián cuì wēi,zhōng yǒu bái yún cháo mù fēi。

yún fēi jǐn zhú qīng shān qù,shān líng xiào xiè hóng jǐn yī。zhǔ rén yuán shì yōu qī zhě,qiáo mù cāng cāng cǐ shān xià。

wǒ yì cāng bō dàn dàng rén,zuì lǐ xián xún yǒu shēng huà。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →