赋得幔亭峰送人之建上 王恭 明 鹤岑戛然开洞门,仙翁骑龙宴曾孙。曾孙大醉仙翁别,木魅鲛童吊溪月。葛花蒙蒙簝竹荒,石云紫蕨参差凉。银湾逗帆啸苍突,玉函千年蜕金骨。峰头药草九节香,胡麻作饭与君尝,待君骑鱼还故乡。 拼音 hè cén jiá rán kāi dòng mén,xiān wēng qí lóng yàn céng sūn。céng sūn dà zuì xiān wēng bié,mù mèi jiāo tóng diào xī yuè。gé huā méng méng liáo zhú huāng,shí yún zǐ jué cān chà liáng。yín wān dòu fān xiào cāng tū,yù hán qiān nián tuì jīn gǔ。fēng tóu yào cǎo jiǔ jié xiāng,hú má zuò fàn yǔ jūn cháng,dài jūn qí yú hái gù xiāng。 作者介绍 王 王恭 明 · ? - ? 明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。 查看全部作品 →