为郑可久题漫士画

龙门画史多神墨,纷纷见者谁能识。

自从走马入鸾坡,片纸人间求不得。

高堂素壁洒林泉,王屋嵩丘远岫连。

对榻长飞洞庭雨,开檐欲放苍梧烟。

玉融才子中林士,脱落尘机爱山水。

想是龙门大醉时,挥霍含毫为君起。

猿鹤山中那可招,暂时看画忆渔樵。

长安莫道终南近,自古云林远市朝。

拼音

lóng mén huà shǐ duō shén mò,fēn fēn jiàn zhě shuí néng shí。

zì cóng zǒu mǎ rù luán pō,piàn zhǐ rén jiān qiú bù dé。

gāo táng sù bì sǎ lín quán,wáng wū sōng qiū yuǎn xiù lián。

duì tà zhǎng fēi dòng tíng yǔ,kāi yán yù fàng cāng wú yān。

yù róng cái zi zhōng lín shì,tuō luò chén jī ài shān shuǐ。

xiǎng shì lóng mén dà zuì shí,huī huò hán háo wèi jūn qǐ。

yuán hè shān zhōng nà kě zhāo,zàn shí kàn huà yì yú qiáo。

zhǎng ān mò dào zhōng nán jìn,zì gǔ yún lín yuǎn shì cháo。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →