余观近时诗人往往有以前代台名为赋者辄用效颦以消馀暇章华台

巫峰十二青参差,石形俨现仙娥姿。

苍藤翠木怯凄冷,精诚夜感襄王思。

仙衣缥缈仙裙湿,云影飘飖雨声急。

阳台朝暮不胜情,高唐想像愁无极。

梦中奇遇事杳冥,公子雕辞亦胸臆。

荒凉古庙屹江干,台空不见行云迹。

游人怅望尚徘徊,古碑寂寂荒莓苔。

拼音

wū fēng shí èr qīng cān chà,shí xíng yǎn xiàn xiān é zī。

cāng téng cuì mù qiè qī lěng,jīng chéng yè gǎn xiāng wáng sī。

xiān yī piāo miǎo xiān qún shī,yún yǐng piāo yáo yǔ shēng jí。

yáng tái cháo mù bù shèng qíng,gāo táng xiǎng xiàng chóu wú jí。

mèng zhōng qí yù shì yǎo míng,gōng zi diāo cí yì xiōng yì。

huāng liáng gǔ miào yì jiāng gàn,tái kōng bù jiàn xíng yún jì。

yóu rén chàng wàng shàng pái huái,gǔ bēi jì jì huāng méi tái。

作者介绍

岑安卿

元 · ? - ?

元馀姚人,字静能。号栲栳山人。尝作三哀诗吊宋遗民之在里中者。沦落不偶。有《栲栳山人集》。

查看全部作品 →