题崇真宫陈练师壁间竹梅邀倪仲恺同赋 乃贤 元 空谷天寒雪如堵,短篷载酒沧江浦。系船偶傍竹篱边,一树梅花才半吐。别来京国久相思,梦断愁闻画角吹。忽见新图写幽趣,令人却忆剡溪时。寄语南城倪博士,取琴对此弹秋水。中林月上不须归,共倒清尊醉花底。 拼音 kōng gǔ tiān hán xuě rú dǔ,duǎn péng zài jiǔ cāng jiāng pǔ。xì chuán ǒu bàng zhú lí biān,yī shù méi huā cái bàn tǔ。bié lái jīng guó jiǔ xiāng sī,mèng duàn chóu wén huà jiǎo chuī。hū jiàn xīn tú xiě yōu qù,lìng rén què yì shàn xī shí。jì yǔ nán chéng ní bó shì,qǔ qín duì cǐ dàn qiū shuǐ。zhōng lín yuè shàng bù xū guī,gòng dào qīng zūn zuì huā dǐ。 作者介绍 乃 乃贤 元 · ? - ? 元南阳人,字易之,葛逻禄氏。不喜禄仕,能文,长于歌诗。时浙人韩与玉能书,王子充善古文,人目为江南三绝。顺帝至正间,以荐为翰林编修。有《金台集》、《海云清啸集》。 查看全部作品 →