孔林瑞槐歌

阙里阴阴槐树古,百尺长柯挟风雨。

密叶蟠空拥翠云,深根贯石流琼乳。

苍皮皴蚀纹异常,天成篆籀分毫芒。

游丝萦错科斗乱,云气飞动龙鸾翔。

嬴秦书焚士坑戮,几叹遗经藏壁屋。

千年圣道复昭明,喜见文章出嘉木。

神明元冑嗣上公,雨露滋沐深培封。

清阴如水石坛静,弹琴树底歌薰风。

拼音

quē lǐ yīn yīn huái shù gǔ,bǎi chǐ zhǎng kē xié fēng yǔ。

mì yè pán kōng yōng cuì yún,shēn gēn guàn shí liú qióng rǔ。

cāng pí cūn shí wén yì cháng,tiān chéng zhuàn zhòu fēn háo máng。

yóu sī yíng cuò kē dòu luàn,yún qì fēi dòng lóng luán xiáng。

yíng qín shū fén shì kēng lù,jǐ tàn yí jīng cáng bì wū。

qiān nián shèng dào fù zhāo míng,xǐ jiàn wén zhāng chū jiā mù。

shén míng yuán zhòu sì shàng gōng,yǔ lù zī mù shēn péi fēng。

qīng yīn rú shuǐ shí tán jìng,dàn qín shù dǐ gē xūn fēng。

作者介绍

乃贤

元 · ? - ?

元南阳人,字易之,葛逻禄氏。不喜禄仕,能文,长于歌诗。时浙人韩与玉能书,王子充善古文,人目为江南三绝。顺帝至正间,以荐为翰林编修。有《金台集》、《海云清啸集》。

查看全部作品 →