古意

江汉遨游女,吹箫伴月明。

曲终人又去,声断意还惊。

云尽湘潭暮,潮回浙水平。

英雄今昔事,日落远峰青。

拼音

jiāng hàn áo yóu nǚ,chuī xiāo bàn yuè míng。

qū zhōng rén yòu qù,shēng duàn yì hái jīng。

yún jǐn xiāng tán mù,cháo huí zhè shuǐ píng。

yīng xióng jīn xī shì,rì luò yuǎn fēng qīng。

作者介绍

叶颙

元 · 1296年 - ?

元明间金华府金华人,字景南,一字伯恺,自号云?天民。元末隐居不出,至正中自刻其诗,名《樵云独唱》。入明,举进士,官行人司副。后免官家居,授徒甚众。

查看全部作品 →