无声诗趣赠林质斋画史

风流摩诘居辋川,在官也或思材贤。

兴来解作有声尽,醉后无声诗更玄。

长林才子非常调,却与蓝田共心窍。

乾坤意气转清冷,散落天机发神妙。

居庸雪花凝不开,紫云二室连嵩台。

萧条三峡流泉去,倏忽空江秋雨来。

夕林返照缘原骑,残叶疏钟隔村寺。

郎官湖上酒满船,浣花溪口驮驴醉。

权门列戟揖清芬,众史骈肩迥不群。

朕墨远过曹氏子,羸裎偏动宋元君。

闲居委巷尘踪少,藐视千金一毫小。

耻随延寿枉蛾眉,懒学边鸾媚花鸟。

湘山湘水别来深,忆昔王门遇赏音。

白首回家无长物,黄花满径与孤琴。

别离已久重携手,自笑无钱可沽酒。

扫素含毫不作难,为貌山林布衣丑。

拼音

fēng liú mó jí jū wǎng chuān,zài guān yě huò sī cái xián。

xīng lái jiě zuò yǒu shēng jǐn,zuì hòu wú shēng shī gèng xuán。

zhǎng lín cái zi fēi cháng diào,què yǔ lán tián gòng xīn qiào。

qián kūn yì qì zhuǎn qīng lěng,sàn luò tiān jī fā shén miào。

jū yōng xuě huā níng bù kāi,zǐ yún èr shì lián sōng tái。

xiāo tiáo sān xiá liú quán qù,shū hū kōng jiāng qiū yǔ lái。

xī lín fǎn zhào yuán yuán qí,cán yè shū zhōng gé cūn sì。

láng guān hú shàng jiǔ mǎn chuán,huàn huā xī kǒu tuó lǘ zuì。

quán mén liè jǐ yī qīng fēn,zhòng shǐ pián jiān jiǒng bù qún。

zhèn mò yuǎn guò cáo shì zi,léi chéng piān dòng sòng yuán jūn。

xián jū wěi xiàng chén zōng shǎo,miǎo shì qiān jīn yī háo xiǎo。

chǐ suí yán shòu wǎng é méi,lǎn xué biān luán mèi huā niǎo。

xiāng shān xiāng shuǐ bié lái shēn,yì xī wáng mén yù shǎng yīn。

bái shǒu huí jiā wú zhǎng wù,huáng huā mǎn jìng yǔ gū qín。

bié lí yǐ jiǔ zhòng xié shǒu,zì xiào wú qián kě gū jiǔ。

sǎo sù hán háo bù zuò nán,wèi mào shān lín bù yī chǒu。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →