题林逸人水竹居巷中州逸人隐于横塘所居环树修竹凿池以通潮汐暇日常宴坐其中与道徜徉澹如也因以水竹居自名其堂且索予长句诗就主人击节而歌歌竟请书为赠文

清莫清如金塘之碧筱,澹莫澹如玉溆之澄澜。红泉一道写天影,青林五月惊秋寒。

草堂宴坐如空寂,远过山阴子猷宅。初疑飞梦落湘皋,仿佛苍梧起瑶瑟。

磷下苔边好濯缨,看书高枕谢浮名。白鸥小艇沧浪调,黄鹤孤琴静夜声。

闲门永日无车骑,半榻清风兀然醉。动处偏澄静者心,晚节方知此君意。

客来呼酒共论文,烧笋烹鱼每夕曛。自耽老兴工长律,更喜儿郎书八分。

忆昔闻君访仙岛,壶丘员峤多灵草。九转黄金祗浪传,数茎白发归来好。

如今高蹈隐乡山,学得刘伶善闭关。只愁西伯非能猎,忽到滋泉水竹间。

拼音

qīng mò qīng rú jīn táng zhī bì xiǎo,dàn mò dàn rú yù xù zhī chéng lán。hóng quán yī dào xiě tiān yǐng,qīng lín wǔ yuè jīng qiū hán。

cǎo táng yàn zuò rú kōng jì,yuǎn guò shān yīn zi yóu zhái。chū yí fēi mèng luò xiāng gāo,fǎng fú cāng wú qǐ yáo sè。

lín xià tái biān hǎo zhuó yīng,kàn shū gāo zhěn xiè fú míng。bái ōu xiǎo tǐng cāng làng diào,huáng hè gū qín jìng yè shēng。

xián mén yǒng rì wú chē qí,bàn tà qīng fēng wù rán zuì。dòng chù piān chéng jìng zhě xīn,wǎn jié fāng zhī cǐ jūn yì。

kè lái hū jiǔ gòng lùn wén,shāo sǔn pēng yú měi xī xūn。zì dān lǎo xīng gōng zhǎng lǜ,gèng xǐ ér láng shū bā fēn。

yì xī wén jūn fǎng xiān dǎo,hú qiū yuán jiào duō líng cǎo。jiǔ zhuǎn huáng jīn zhī làng chuán,shù jīng bái fā guī lái hǎo。

rú jīn gāo dǎo yǐn xiāng shān,xué dé liú líng shàn bì guān。zhǐ chóu xī bó fēi néng liè,hū dào zī quán shuǐ zhú jiān。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →