戊申岁间中清赏十景秋江明月艇

长啸白云峰,声清方夜永。

海月忽飞来,光照千岩静。

松林奏瑶琴,山泉漱金井。

下与人世违,上接星辰近。

凉露洗心源,天风吹鬓影。

使我凡陋躯,泠然发深省。

愿言生羽翰,直上青云顶。

拼音

zhǎng xiào bái yún fēng,shēng qīng fāng yè yǒng。

hǎi yuè hū fēi lái,guāng zhào qiān yán jìng。

sōng lín zòu yáo qín,shān quán shù jīn jǐng。

xià yǔ rén shì wéi,shàng jiē xīng chén jìn。

liáng lù xǐ xīn yuán,tiān fēng chuī bìn yǐng。

shǐ wǒ fán lòu qū,líng rán fā shēn shěng。

yuàn yán shēng yǔ hàn,zhí shàng qīng yún dǐng。

作者介绍

叶颙

元 · 1296年 - ?

元明间金华府金华人,字景南,一字伯恺,自号云?天民。元末隐居不出,至正中自刻其诗,名《樵云独唱》。入明,举进士,官行人司副。后免官家居,授徒甚众。

查看全部作品 →