第一人间快活丸歌赠芙蓉峰蓑衣闲道人贯酸斋号云石仕至翰林学士休官辞禄或隐屠沽或侣樵牧人莫测其机尝于临安闹市中立牌额货卖第一人间快活丸人有买者展两手一大笑示之领其意者亦笑而去

芙蓉仙人冰玉质,貌粹骨刚长八尺。阅遍尘寰扰扰人,玄鬓朱唇双眼碧。

利名场里寡交游,势要途中绝踪迹。世夸豪富尚荣辱,信手拈来笑轻掷。

留得人间快活丸,行住之间常服食。平生颠沛藉扶持,什袭珍藏深护惜。

吞不得,吐不得,快活满怀言不及。十分莹洁灭瑕疵,一味无求甚奇特。

香通九窍达四肢,净若明珠赤如日。解歇驰求嗜欲狂,能除奔竞贪婪疾。

非辛非辣复非酸,不苦不甜还不涩。天然风韵妙无伦,不让醍醐宁数蜜。

食之气定百脉宁,肌肉丰腴美颜色。融和春意动须眉,体健身强百斯力。

等闲愈嚼味愈嘉,肪白肤黄炙逾出。时时拈弄与人看,惊起凡愚耀今昔。

拟将斯药寿斯民,低价无人肯酬直。风月笛,烟霞屐,绿蓑衣,青箬笠。

五湖四海足徜徉,万水千山恣游历。迩来归卧白云巅,晦迹韬光那寻觅。

云封读易台,涧逸弹琴室。远岫正堪观,纤埃焉敢入。

采山钓水拾松花,千载清风有何极。衣袂飘飘翠袖寒,直上金杯峰顶立。

饮我紫霞卮,坐我苍苔石。说尽万事非,惊叹群迷癖。

岚气润冠裳,山光浮座席。踢翻煮药炉,砍破长生术。

洞门无人常不扃,开尽碧桃春寂寂。长安车马任喧豗,人说公卿都不识。

拼音

fú róng xiān rén bīng yù zhì,mào cuì gǔ gāng zhǎng bā chǐ。yuè biàn chén huán rǎo rǎo rén,xuán bìn zhū chún shuāng yǎn bì。

lì míng chǎng lǐ guǎ jiāo yóu,shì yào tú zhōng jué zōng jì。shì kuā háo fù shàng róng rǔ,xìn shǒu niān lái xiào qīng zhì。

liú dé rén jiān kuài huó wán,xíng zhù zhī jiān cháng fú shí。píng shēng diān pèi jí fú chí,shén xí zhēn cáng shēn hù xī。

tūn bù dé,tǔ bù dé,kuài huó mǎn huái yán bù jí。shí fēn yíng jié miè xiá cī,yī wèi wú qiú shén qí tè。

xiāng tōng jiǔ qiào dá sì zhī,jìng ruò míng zhū chì rú rì。jiě xiē chí qiú shì yù kuáng,néng chú bēn jìng tān lán jí。

fēi xīn fēi là fù fēi suān,bù kǔ bù tián hái bù sè。tiān rán fēng yùn miào wú lún,bù ràng tí hú níng shù mì。

shí zhī qì dìng bǎi mài níng,jī ròu fēng yú měi yán sè。róng hé chūn yì dòng xū méi,tǐ jiàn shēn qiáng bǎi sī lì。

děng xián yù jué wèi yù jiā,fáng bái fū huáng zhì yú chū。shí shí niān nòng yǔ rén kàn,jīng qǐ fán yú yào jīn xī。

nǐ jiāng sī yào shòu sī mín,dī jià wú rén kěn chóu zhí。fēng yuè dí,yān xiá jī,lǜ suō yī,qīng ruò lì。

wǔ hú sì hǎi zú cháng yáng,wàn shuǐ qiān shān zì yóu lì。ěr lái guī wò bái yún diān,huì jì tāo guāng nà xún mì。

yún fēng dú yì tái,jiàn yì dàn qín shì。yuǎn xiù zhèng kān guān,xiān āi yān gǎn rù。

cǎi shān diào shuǐ shí sōng huā,qiān zài qīng fēng yǒu hé jí。yī mèi piāo piāo cuì xiù hán,zhí shàng jīn bēi fēng dǐng lì。

yǐn wǒ zǐ xiá zhī,zuò wǒ cāng tái shí。shuō jǐn wàn shì fēi,jīng tàn qún mí pǐ。

lán qì rùn guān shang,shān guāng fú zuò xí。tī fān zhǔ yào lú,kǎn pò zhǎng shēng shù。

dòng mén wú rén cháng bù jiōng,kāi jǐn bì táo chūn jì jì。zhǎng ān chē mǎ rèn xuān huī,rén shuō gōng qīng dōu bù shí。

作者介绍

叶颙

元 · 1296年 - ?

元明间金华府金华人,字景南,一字伯恺,自号云?天民。元末隐居不出,至正中自刻其诗,名《樵云独唱》。入明,举进士,官行人司副。后免官家居,授徒甚众。

查看全部作品 →