芙蓉峰下有梵宫曰智者禅苑寺左右塘莲花盛开僧与文士赓和者多予次其韵

冯夷仙人冰玉莹,绿盖云鬟踏明镜。

嫣然一笑隔烟波,露湿胭脂容貌正。

道人心地亦清雅,不染淤泥出正定。

岂无奇士同品题,亦有山僧共涵泳。

芙蓉山色秋更癯,斜日黯红愁对影。

唤回西子昔年梦,淡妆浓抺娇相并。

不向湖山逞颜色,天香槁死无人境。

有如禅僧懒出游,白首甘心老乡井。

拼音

féng yí xiān rén bīng yù yíng,lǜ gài yún huán tà míng jìng。

yān rán yī xiào gé yān bō,lù shī yān zhī róng mào zhèng。

dào rén xīn dì yì qīng yǎ,bù rǎn yū ní chū zhèng dìng。

qǐ wú qí shì tóng pǐn tí,yì yǒu shān sēng gòng hán yǒng。

fú róng shān sè qiū gèng qú,xié rì àn hóng chóu duì yǐng。

huàn huí xī zi xī nián mèng,dàn zhuāng nóng mèi jiāo xiāng bìng。

bù xiàng hú shān chěng yán sè,tiān xiāng gǎo sǐ wú rén jìng。

yǒu rú chán sēng lǎn chū yóu,bái shǒu gān xīn lǎo xiāng jǐng。

作者介绍

叶颙

元 · 1296年 - ?

元明间金华府金华人,字景南,一字伯恺,自号云?天民。元末隐居不出,至正中自刻其诗,名《樵云独唱》。入明,举进士,官行人司副。后免官家居,授徒甚众。

查看全部作品 →