鹧鸪啼怀林十二谪后

鹧鸪啼,声钩辀,空林积雨寒萧索。黄茅岭上几人行,绿树村南万花落。

鹧鸪啼,声格磔,谁使霸陵游,翻成夜郎别。惆怅偏伤行路心,苦道行人行不得。

昨忆王门闻曙鸡,今朝愁听鹧鸪啼。驿楼宫树曾不悟,旅舍邮亭应始知。

鹧鸪啼,草凄凄。长淮路,去弗迷。

拼音

zhè gū tí,shēng gōu zhōu,kōng lín jī yǔ hán xiāo suǒ。huáng máo lǐng shàng jǐ rén xíng,lǜ shù cūn nán wàn huā luò。

zhè gū tí,shēng gé zhé,shuí shǐ bà líng yóu,fān chéng yè láng bié。chóu chàng piān shāng xíng lù xīn,kǔ dào xíng rén xíng bù dé。

zuó yì wáng mén wén shǔ jī,jīn cháo chóu tīng zhè gū tí。yì lóu gōng shù céng bù wù,lǚ shě yóu tíng yīng shǐ zhī。

zhè gū tí,cǎo qī qī。zhǎng huái lù,qù fú mí。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →