酬陈大见寄

北风海上来,落日草根白。长啸登高丘,远望无诸国。

剑水东流霸气寒,台江千树叶声乾。英雄去后遗弓剑,蔓草芳陵那忍看。

我家正在平台北,十载迷魂归不得。几度逢人问故林,碧池细柳今萧索。

少年任侠无所忧,奋身欲向铜龙楼。长安春物忽相弃,终南灞水空悠悠。

青云迢递谁将引,况乃摧残更多病。绿发从教变雪霜,丹心未必随灰烬。

陈君倜傥无世情,读书千卷尚逃名。一门兄弟俱才俊,百岁严君更老成。

感君意气空流俗,贫贱相看情转熟。客舍迎霜已赠衣,山储累月常分粟。

风雨凄凄四月天,孤村芳馆度流年。未投定远佣书笔,羞逐君平卖卜钱。

拼音

běi fēng hǎi shàng lái,luò rì cǎo gēn bái。zhǎng xiào dēng gāo qiū,yuǎn wàng wú zhū guó。

jiàn shuǐ dōng liú bà qì hán,tái jiāng qiān shù yè shēng qián。yīng xióng qù hòu yí gōng jiàn,màn cǎo fāng líng nà rěn kàn。

wǒ jiā zhèng zài píng tái běi,shí zài mí hún guī bù dé。jǐ dù féng rén wèn gù lín,bì chí xì liǔ jīn xiāo suǒ。

shǎo nián rèn xiá wú suǒ yōu,fèn shēn yù xiàng tóng lóng lóu。zhǎng ān chūn wù hū xiāng qì,zhōng nán bà shuǐ kōng yōu yōu。

qīng yún tiáo dì shuí jiāng yǐn,kuàng nǎi cuī cán gèng duō bìng。lǜ fā cóng jiào biàn xuě shuāng,dān xīn wèi bì suí huī jìn。

chén jūn tì tǎng wú shì qíng,dú shū qiān juǎn shàng táo míng。yī mén xiōng dì jù cái jùn,bǎi suì yán jūn gèng lǎo chéng。

gǎn jūn yì qì kōng liú sú,pín jiàn xiāng kàn qíng zhuǎn shú。kè shě yíng shuāng yǐ zèng yī,shān chǔ lèi yuè cháng fēn sù。

fēng yǔ qī qī sì yuè tiān,gū cūn fāng guǎn dù liú nián。wèi tóu dìng yuǎn yōng shū bǐ,xiū zhú jūn píng mài bo qián。

作者介绍

王恭

明 · ? - ?

明福建长乐人,一作闽县人。字安中,自号皆山樵者。少游江海间,中年葛衣草履,归隐于七岩山,凡二十年。永乐四年,以荐待诏翰林。年六十余,与修《永乐大典》,授翰林院典籍。为闽中十才子之一。有《白云樵唱集》、《草泽狂歌》。

查看全部作品 →