金人捧露盘·万历庚子,寓极乐寺。丁巳重过,已废坏,感赋 俞彦 明 二十年,居停处,梵王宫。惯听残暮鼓晨钟。参差台殿,绣幡莲座簇金容。山僧每话,前朝事、中贵豪雄。笑刘郎,重到此,悲紫陌,忆桃红。向兔葵燕麦春风。惟虚不坏,但教成住尽归空。尚有高梁桥下水,依旧溶溶。 拼音 èr shí nián,jū tíng chù,fàn wáng gōng。guàn tīng cán mù gǔ chén zhōng。cān chà tái diàn,xiù fān lián zuò cù jīn róng。shān sēng měi huà,qián cháo shì zhōng guì háo xióng。xiào liú láng,zhòng dào cǐ,bēi zǐ mò,yì táo hóng。xiàng tù kuí yàn mài chūn fēng。wéi xū bù huài,dàn jiào chéng zhù jǐn guī kōng。shàng yǒu gāo liáng qiáo xià shuǐ,yī jiù róng róng。 作者介绍 俞 俞彦 明 · ? - ? 俞彦,字仲茅,上元人。生卒年均不详,约明神宗万历四十三年前后在世。万历二十九年(1601年)进士。历官光禄寺少卿。彦长于词,尤工小令,以淡雅见称。词集今失传,仅见于各种选本中。 查看全部作品 →