水龙吟·闻笛

谁家玉笛楼中,遏云声断龙吟水。风清万籁,雾净三更,月明千里。散入雒城,曲中折柳,动人乡思。甚天涯孤客,故园摇落,襟袖有、盈盈泪。

堪叹流商刻徵。断腹声、旧腔谁系。金谷吹残,武陵调苦,萼楼人醉。便欲乘风,钧天学谱,跨鲸云际。待他年,仿佛君山父老,世间游戏。

拼音

shuí jiā yù dí lóu zhōng,è yún shēng duàn lóng yín shuǐ。fēng qīng wàn lài,wù jìng sān gèng,yuè míng qiān lǐ。sàn rù luò chéng,qū zhōng zhé liǔ,dòng rén xiāng sī。shén tiān yá gū kè,gù yuán yáo luò,jīn xiù yǒu yíng yíng lèi。

kān tàn liú shāng kè zhēng。duàn fù shēng jiù qiāng shuí xì。jīn gǔ chuī cán,wǔ líng diào kǔ,è lóu rén zuì。biàn yù chéng fēng,jūn tiān xué pǔ,kuà jīng yún jì。dài tā nián,fǎng fú jūn shān fù lǎo,shì jiān yóu xì。

作者介绍

俞彦

明 · ? - ?

俞彦,字仲茅,上元人。生卒年均不详,约明神宗万历四十三年前后在世。万历二十九年(1601年)进士。历官光禄寺少卿。彦长于词,尤工小令,以淡雅见称。词集今失传,仅见于各种选本中。

查看全部作品 →