苏幕遮 刘基 明 雨潇潇,风袅袅,柔梦相牵,不觉春窗晓。雁到衡阳回去了,镜里离莺,独对琴台老。楚天长,秦树杳,山蹙愁眉,江学回肠绕。满地苍烟连碧草,弱水三千,人隔蓬莱岛。 拼音 yǔ xiāo xiāo,fēng niǎo niǎo,róu mèng xiāng qiān,bù jué chūn chuāng xiǎo。yàn dào héng yáng huí qù le,jìng lǐ lí yīng,dú duì qín tái lǎo。chǔ tiān zhǎng,qín shù yǎo,shān cù chóu méi,jiāng xué huí cháng rào。mǎn dì cāng yān lián bì cǎo,ruò shuǐ sān qiān,rén gé péng lái dǎo。 作者介绍 刘 刘基 明 · 1311年 - 1375年 刘基,字伯温,谥曰文成,汉族,青田县南田乡(今属浙江省文成县)人,故时人称他刘青田,明洪武三年(1370)封诚意伯,人们又称他刘诚意。武宗正德九年追赠太师,谥文成,后人又称他刘文成、文成公。元末明初杰出的战略家、政治家及文学家,通经史、晓天文、精兵法。他以辅佐朱元璋完成帝业、开创明朝并尽力保持国家的安定,因而驰名天下,被后人比作为诸葛武侯。朱元璋多次称刘基为:“吾之子房也。”在文学史上,刘基与宋濂、高启并称“明初诗文三大家”。 查看全部作品 →