洞仙歌·庄子观泉 陈霆 明 飞流直下,泻长空如练。溅沫寒崖玉珠乱。转山腰、万点苍雪侵林,林影外,一带白虹初断。道人疏懒久,散发披襟,石磴苔茵坐来惯。适意总忘言,斜日双瞳,寒光耀、目花生眩。待横空,一剑上青冥,看飞渡、银河灵源清浅。 拼音 fēi liú zhí xià,xiè zhǎng kōng rú liàn。jiàn mò hán yá yù zhū luàn。zhuǎn shān yāo wàn diǎn cāng xuě qīn lín,lín yǐng wài,yī dài bái hóng chū duàn。dào rén shū lǎn jiǔ,sàn fā pī jīn,shí dèng tái yīn zuò lái guàn。shì yì zǒng wàng yán,xié rì shuāng tóng,hán guāng yào mù huā shēng xuàn。dài héng kōng,yī jiàn shàng qīng míng,kàn fēi dù yín hé líng yuán qīng qiǎn。 作者介绍 陈 陈霆 明 · ? - ? 明浙江德清人,字声伯。弘治十五年进士。授刑科给事中。正德初以忤刘瑾谪判六安,瑾诛复起,历山西提学佥事卒。博洽多闻,工诗、词、古文,留心风教。有《唐馀纪传》、《两山墨谈》、《山堂琐语》、《水南稿》、《渚山堂诗话》、《渚山堂词话》。 查看全部作品 →