洞仙歌·中秋无月和徐少湖

广寒宫冷,望杳蓝桥路。无奈婵娟被风妒。驾长梯、扫开云翳,放出冰毬,又只恐、海底骊龙抱住。

有良朋三五。漫倒芳尊,且教迟回唱金缕。洗梧桐露下、衣袂生凉,漏转层城未归去。

已?此度负佳期,看明岁、今宵会伊何处。

拼音

guǎng hán gōng lěng,wàng yǎo lán qiáo lù。wú nài chán juān bèi fēng dù。jià zhǎng tī sǎo kāi yún yì,fàng chū bīng qiú,yòu zhǐ kǒng hǎi dǐ lí lóng bào zhù。

yǒu liáng péng sān wǔ。màn dào fāng zūn,qiě jiào chí huí chàng jīn lǚ。xǐ wú tóng lù xià yī mèi shēng liáng,lòu zhuǎn céng chéng wèi guī qù。

yǐ pīn cǐ dù fù jiā qī,kàn míng suì jīn xiāo huì yī hé chù。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →