满庭芳·贺人生日四月年六十

梅弹垂金,柳绵飘雪,绿阴清昼偏长。画堂初晓,庆寿沸笙簧。花甲从头再起,任教他、乌兔奔忙。悬弧旦,才登耳顺,痛饮又何妨。

年年逢此日,新茶新笋,件件堪尝。喜子能,干蛊孙战文场。那更闲身自在,且休论、紫绶金章。人都道,天留老眼,安坐阅沧桑。

拼音

méi dàn chuí jīn,liǔ mián piāo xuě,lǜ yīn qīng zhòu piān zhǎng。huà táng chū xiǎo,qìng shòu fèi shēng huáng。huā jiǎ cóng tóu zài qǐ,rèn jiào tā wū tù bēn máng。xuán hú dàn,cái dēng ěr shùn,tòng yǐn yòu hé fáng。

nián nián féng cǐ rì,xīn chá xīn sǔn,jiàn jiàn kān cháng。xǐ zi néng,gàn gǔ sūn zhàn wén chǎng。nà gèng xián shēn zì zài,qiě xiū lùn zǐ shòu jīn zhāng。rén dōu dào,tiān liú lǎo yǎn,ān zuò yuè cāng sāng。

作者介绍

李昌祺

明 · 1376年 - 1452年

明江西庐陵人,名祯,字昌祺,以字行。永乐二年进士,选庶吉士,预修《永乐大典》。每遇僻书疑事,人多就质。擢吏部郎中,迁广西布政使,坐事谪。洪熙元年起为河南布政使,绳豪,去贪残。致仕二十余年,屏迹不入公府。有《运甓漫稿》。

查看全部作品 →