满庭芳

观棋柯烂,伐木丁丁,云边谷口徐行。卖薪沽酒,狂笑自陶情。苍径秋高,对月枕松根,一觉天明。认旧林,登崖过岭,持斧断枯藤。

收来成一担,行歌市上,易米三升。更无些子争竞,时价平平。不会机谋巧算,没荣辱,恬淡延生。相逢处,非仙即道,静坐讲《黄庭》。

拼音

guān qí kē làn,fá mù dīng dīng,yún biān gǔ kǒu xú xíng。mài xīn gū jiǔ,kuáng xiào zì táo qíng。cāng jìng qiū gāo,duì yuè zhěn sōng gēn,yī jué tiān míng。rèn jiù lín,dēng yá guò lǐng,chí fǔ duàn kū téng。

shōu lái chéng yī dān,xíng gē shì shàng,yì mǐ sān shēng。gèng wú xiē zi zhēng jìng,shí jià píng píng。bù huì jī móu qiǎo suàn,méi róng rǔ,tián dàn yán shēng。xiāng féng chù,fēi xiān jí dào,jìng zuò jiǎng huáng tíng。

作者介绍

吴承恩

明 · 1500?年 - 1582?年

明小说家。山阳人,字汝忠,号射阳山人。科举屡遭挫折,嘉靖中补贡生,后任浙江长兴县丞。耻为五斗米折腰,拂袖而归,专意著述。自幼喜读野言稗史、志怪小说,善谐谑,晚年作《西游记》,叙述唐高僧玄奘取经故事。另有《射阳先生存稿》、《禹鼎志》等。

查看全部作品 →