师师令·风情 沈谦 明 花茵宝褥。更龙涎馥馥。春宵会合凤鸾俦,怀抱着、娇香柔玉。再四央求松耙复。怪檀郎恁促。含羞几度嫌明烛。把红鸳轻蹴。郎言留着看娇容,云髻亸、芙蓉肌肉。勉强因循还闭目。怪檀郎恁毒。 拼音 huā yīn bǎo rù。gèng lóng xián fù fù。chūn xiāo huì hé fèng luán chóu,huái bào zhe jiāo xiāng róu yù。zài sì yāng qiú sōng bà fù。guài tán láng nèn cù。hán xiū jǐ dù xián míng zhú。bǎ hóng yuān qīng cù。láng yán liú zhe kàn jiāo róng,yún jì duǒ fú róng jī ròu。miǎn qiáng yīn xún hái bì mù。guài tán láng nèn dú。 作者介绍 沈 沈谦 明 · 1620年 - 1670年 明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。 查看全部作品 →