归去难离情,用周美成韵

向道伊至诚,谁想更变。那夜阑干语、情非浅。云香雨嫩,蓦地巫山远。你莫将侬怨。你试思量,还因甚事离散。

玉碎珠沉,魂断情难断。何故伊家毫不垂念。红窗翠月,就是重相见。还要将侬难。粉颈斜回,娇嗔不肯抬眼。

拼音

xiàng dào yī zhì chéng,shuí xiǎng gèng biàn。nà yè lán gàn yǔ qíng fēi qiǎn。yún xiāng yǔ nèn,mò dì wū shān yuǎn。nǐ mò jiāng nóng yuàn。nǐ shì sī liàng,hái yīn shén shì lí sàn。

yù suì zhū chén,hún duàn qíng nán duàn。hé gù yī jiā háo bù chuí niàn。hóng chuāng cuì yuè,jiù shì zhòng xiāng jiàn。hái yào jiāng nóng nán。fěn jǐng xié huí,jiāo chēn bù kěn tái yǎn。

作者介绍

沈谦

明 · 1620年 - 1670年

明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。

查看全部作品 →