空亭日暮寄洪昉思时客蓟门 沈谦 明 空亭日暮。记声断骊歌,摇鞭欲去。沙草半连云,雪花时带雨。梦难凭,期漫许。但相看无语。才转眼,散发披襟,江南酷暑。我有离情怎诉。想望月芦沟,也思旧侣。斫地为谁哀,谈天何自苦。妙文传,芳信阻。正金台吊古。愁多少,骏骨如山,寒烟宿莽。 拼音 kōng tíng rì mù。jì shēng duàn lí gē,yáo biān yù qù。shā cǎo bàn lián yún,xuě huā shí dài yǔ。mèng nán píng,qī màn xǔ。dàn xiāng kàn wú yǔ。cái zhuǎn yǎn,sàn fā pī jīn,jiāng nán kù shǔ。wǒ yǒu lí qíng zěn sù。xiǎng wàng yuè lú gōu,yě sī jiù lǚ。zhuó dì wèi shuí āi,tán tiān hé zì kǔ。miào wén chuán,fāng xìn zǔ。zhèng jīn tái diào gǔ。chóu duō shǎo,jùn gǔ rú shān,hán yān sù mǎng。 作者介绍 沈 沈谦 明 · 1620年 - 1670年 明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。 查看全部作品 →