满江红·读沈丰垣新词,次洪昉思韵

落魄谁怜,才几日、鬓中堆雪。则除是、猧儿曾见,鹦哥能说。过眼花随流水去,断肠人向西风别。助凄凉、枕上笛声悲,灯明灭。

情已尽,犹啼血。言不尽,空存舌。似残莺宛转,冷泉幽咽。梦醒忽惊时序改,愁来不信乾坤阔。再休将、醉墨写相思,生绢裂。

拼音

luò pò shuí lián,cái jǐ rì bìn zhōng duī xuě。zé chú shì wō ér céng jiàn,yīng gē néng shuō。guò yǎn huā suí liú shuǐ qù,duàn cháng rén xiàng xī fēng bié。zhù qī liáng zhěn shàng dí shēng bēi,dēng míng miè。

qíng yǐ jǐn,yóu tí xuè。yán bù jǐn,kōng cún shé。shì cán yīng wǎn zhuǎn,lěng quán yōu yàn。mèng xǐng hū jīng shí xù gǎi,chóu lái bù xìn qián kūn kuò。zài xiū jiāng zuì mò xiě xiāng sī,shēng juàn liè。

作者介绍

沈谦

明 · 1620年 - 1670年

明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。

查看全部作品 →