满江红··夏夕 沈谦 明 翠幕香寒,推枕起、昼栏重凭。镇一片花昏柳暗,夜深人静。几阵凉风吹过雨,黑云捧出黄金饼。笑从前、长道此身孤,俄添影。何处笛,声悲横。乌鹊噪,明河净。见双鬟低说,今宵差冷。玉貌云衣都化土,非心所爱无心应。便杯儿、斟满不沾唇,常推病。 拼音 cuì mù xiāng hán,tuī zhěn qǐ zhòu lán zhòng píng。zhèn yī piàn huā hūn liǔ àn,yè shēn rén jìng。jǐ zhèn liáng fēng chuī guò yǔ,hēi yún pěng chū huáng jīn bǐng。xiào cóng qián zhǎng dào cǐ shēn gū,é tiān yǐng。hé chù dí,shēng bēi héng。wū què zào,míng hé jìng。jiàn shuāng huán dī shuō,jīn xiāo chà lěng。yù mào yún yī dōu huà tǔ,fēi xīn suǒ ài wú xīn yīng。biàn bēi ér zhēn mǎn bù zhān chún,cháng tuī bìng。 作者介绍 沈 沈谦 明 · 1620年 - 1670年 明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。 查看全部作品 →