八声甘州··听唐韩如弹琴

自钟期死后碎瑶琴,古调向人难。正张华石上,苏公泉侧,泪血斑斓。打叠移宫换羽,袖手且盘桓。谁在东江市,霹雳重弹。

最苦长门秋怨,可为予改操,白雪幽兰。奈无端五岳,膈上心间闻。但从来、读骚饮酒,问傍人、此意不相关。祇博得万山俱响,风急云翻。

拼音

zì zhōng qī sǐ hòu suì yáo qín,gǔ diào xiàng rén nán。zhèng zhāng huá shí shàng,sū gōng quán cè,lèi xuè bān lán。dǎ dié yí gōng huàn yǔ,xiù shǒu qiě pán huán。shuí zài dōng jiāng shì,pī lì zhòng dàn。

zuì kǔ zhǎng mén qiū yuàn,kě wèi yǔ gǎi cāo,bái xuě yōu lán。nài wú duān wǔ yuè,gé shàng xīn jiān wén。dàn cóng lái dú sāo yǐn jiǔ,wèn bàng rén cǐ yì bù xiāng guān。qí bó dé wàn shān jù xiǎng,fēng jí yún fān。

作者介绍

沈谦

明 · 1620年 - 1670年

明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。

查看全部作品 →