昼夜乐·亡妇遗钗,有火珠一颗。今失所在,怅然赋此

清和风暖樱桃醉。记合卺、成佳会。玉楼向晚妆成,亲见珠钗低坠。椽烛光寒新月晦。红影动、斜飞襟袂。回首漠阜空,竟难寻仙佩。

香奁狼藉孤灯背。但留些、断金翠。几番悔恨当时,不与蝶裙同施。簸土扬灰休细觅,怎再上、别人头髻。只道落怀中,却原来是泪。

拼音

qīng hé fēng nuǎn yīng táo zuì。jì hé jǐn chéng jiā huì。yù lóu xiàng wǎn zhuāng chéng,qīn jiàn zhū chāi dī zhuì。chuán zhú guāng hán xīn yuè huì。hóng yǐng dòng xié fēi jīn mèi。huí shǒu mò fù kōng,jìng nán xún xiān pèi。

xiāng lián láng jí gū dēng bèi。dàn liú xiē duàn jīn cuì。jǐ fān huǐ hèn dāng shí,bù yǔ dié qún tóng shī。bǒ tǔ yáng huī xiū xì mì,zěn zài shàng bié rén tóu jì。zhǐ dào luò huái zhōng,què yuán lái shì lèi。

作者介绍

沈谦

明 · 1620年 - 1670年

明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。

查看全部作品 →