高阳台··次韵答陆荩思

日黑山寒,天低草合,高城不阻离魂。握手相看,曾经几度论文。残莺叫醒西窗晚,奈依然、隔着江云。叹流光,开遍玟瑰,难寄芳芬。不须懊恨轻分。

喜新词再读,气逼星辰。欲付雪儿,翻教泪洒罗巾。放歌作达真吾事,怎柔肠、转尽车轮。正西陵。竞赏新荷,莫负双樽。

拼音

rì hēi shān hán,tiān dī cǎo hé,gāo chéng bù zǔ lí hún。wò shǒu xiāng kàn,céng jīng jǐ dù lùn wén。cán yīng jiào xǐng xī chuāng wǎn,nài yī rán gé zhe jiāng yún。tàn liú guāng,kāi biàn wén guī,nán jì fāng fēn。bù xū ào hèn qīng fēn。

xǐ xīn cí zài dú,qì bī xīng chén。yù fù xuě ér,fān jiào lèi sǎ luó jīn。fàng gē zuò dá zhēn wú shì,zěn róu cháng zhuǎn jǐn chē lún。zhèng xī líng。jìng shǎng xīn hé,mò fù shuāng zūn。

作者介绍

沈谦

明 · 1620年 - 1670年

明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。

查看全部作品 →