一萼红··春日东园

漫窥帘。爱桃花万树,新雨拆红缄。近水无言,随风有恨,欹斜直恁娇憨。栖不稳、画梁双燕,为营巢、终日语呢喃。似喜仍忧,乍暄还冷,情绪恹恹。

尽道西郊堪赏,便倡条冶叶,谁再沾粘。泪岂因花,病非中酒,羞称宋玉江淹。受尽孤眠况味,眠又起,真欲似春蚕。忽见隔楼山影,想杀眉尖。

拼音

màn kuī lián。ài táo huā wàn shù,xīn yǔ chāi hóng jiān。jìn shuǐ wú yán,suí fēng yǒu hèn,yī xié zhí nèn jiāo hān。qī bù wěn huà liáng shuāng yàn,wèi yíng cháo zhōng rì yǔ ne nán。shì xǐ réng yōu,zhà xuān hái lěng,qíng xù yān yān。

jǐn dào xī jiāo kān shǎng,biàn chàng tiáo yě yè,shuí zài zhān zhān。lèi qǐ yīn huā,bìng fēi zhōng jiǔ,xiū chēng sòng yù jiāng yān。shòu jǐn gū mián kuàng wèi,mián yòu qǐ,zhēn yù shì chūn cán。hū jiàn gé lóu shān yǐng,xiǎng shā méi jiān。

作者介绍

沈谦

明 · 1620年 - 1670年

明末清初浙江仁和人,字去矜,号东江子。明诸生。少颖慧,六岁能辨四声。长益笃学,尤好为诗古文。崇祯末,为西泠十子之一。入清,以医为业。有《东江集钞》、《杂说》等。

查看全部作品 →